Lần Đầu Bên Nhau – P8

Truyện Tình Cảm – Lần Đầu Bên Nhau

Phần 8: Biến Mất

(Doctruyenngan.mobi) –  Tôi tắt đèn, để bóng đêm phủ kín lên mình, và nghĩ về Flying Dance trong bóng tối. Hoá ra, cái người ta cảm thấy dễ chịu nhất trong bóng đêm là sự cô đơn. Giờ đây, chắc chắn cô ấy đang rất cô đơn, phải làm sao để an ủi cô ấy. Trong cơn mơ màng, tôi thoáng thấy một con bướm cánh hồng xinh đẹp bị thiêu rụi trong biển lửa. Đốm lửa hồng nhạt dần dần đậm đặc như màu máu rồi trùm lên nuốt mất tôi. Có phải vì chai bia lạnh, tôi bỗng thấy mình lạnh toát, từ trong lạnh ra. Càng đến gần 3 giờ 15 phút, tôi càng thấy có lửa trong lòng, tim đập thùm thụp. Tôi dùng tên khác lên mạng, không thấy cô ấy. Lạ thật, tim tôi đang đập mạnh, nhưng trong lòng lạnh lẽo.
Chờ mãi… chờ mãi đến 12 giờ trưa, cuống cuồng lên mạng, nhưng không thấy cô ấy. Chỉ có một mình Đồ Tồi mỏi mòn đợi. Cô ấy gửi cho tôi một bức email:

From: Flying Dance
Subject: 01 – 01 – 1998
Date: Thu Jan 1, 10: 43: 29, 1998

Dear Đồ Tồi:

Em muốn một mình suy nghĩ trong bóng đêm
Về những lúc chúng ta bên nhau
Nhưng em chỉ thấy đơn côi, trong bóng tối
Khi nghe tiếng xe anh rời xa, càng lúc càng xa
Nước mắt rơi, như mưa
Anh có cảm thấy nỗi cô đơn của em?
Không bỏ được thói quen lâu nay
Len lén lên mạng bằng cái tên khác
Quả nhiên không tìm thấy anh
Vui vì đặt niềm tin đúng chỗ, hay là nên buồn bã?

Trời sáng rồi, phải đi thôi
Em sẽ mang theo chút gì gần với anh
Chiếc vé xem phim ban nãy

Nhưng…

Những gì muốn đem theo không đem đi được
Những gì không muốn đem theo lại bắt buộc phải đem
Khi anh đọc email này, có lẽ em đã lên máy bay đi Đài Bắc
Anh cảm thấy nụ cười em gửi anh từ trên tầng không chứ?
Có lẽ hôm nay máy bay không thể bay cao
Bởi vì lòng em nặng trĩu…

Hãy mở hộp thư của em
Có nhật ký đấy
Hãy đọc theo thứ tự hàng ngày
Rồi xoá hay giữ lại, tuỳ anh
Bởi vì… có lẽ em sẽ không bao giờ lên mạng nữa

Mật mã là ngày sinh của em, 19760315

Flying Dance

Ps: Đồ Tồi, đừng ngây ra thế nữa, xem mau đi.

From: Flying Dance
Subject: 18 -09 – 1997
Date: Thu Sep 18, 23: 22: 47, 1997
Hôm nay là ngày khai giảng. Mình ngồi lơ đãng trong sân trường. Thấy buồn buồn, đứng dậy dạo quanh vườn. Hàng cây ven đường cao rợp, râm mát. Ánh mặt trời khe khẽ lọt qua kẽ lá rớt xuống mặt đường. Mình chỉ được hưởng thụ ánh nắng đến mức này mà thôi, nắng gắt hơn ít nữa sẽ hại lắm… Bất giác thấy nhẹ nhõm, cất bước quay vài vòng theo điệu nhạc của lá cây. Toà nhà hiệu bộ của trường rất to, nhiều gương mặt trẻ trung đang xúm xít quanh máy tính nối mạng miễn phí ngoài sảnh. Đến ngó một chút, xem BSS viết những gì. Tạo một cái ID mới. ID cũ bị quá nhiều người gấy rối, mỗi lần lên mạng phải xem một đống email xin làm quen. Rặt những bức thư vô vị, khoe khoang tài cán, tự nhận hài hước, giả vờ thành khẩn… nhưng đối với mình thảy đều vô vị. Tại cô bạn cùng phòng Evan, mỗi lần đi gặp bạn làm quen qua mạng toàn bảo mình đi cùng. Evan bảo để chia sẻ hiểm nguy, kẻo bị tụi ếch xanh làm cho sợ hãi. Kết cục là mình bị những con ếch xanh làm cho sợ thật. Trên Internet, những cô gái ghê gớm được gọi là khủng long, còn lũ con trai kinh tởm là ếch cốm. Tụi con trai thường có câu cửa miệng trên mạng không có mỹ nhân, bọn con gái bèn phản bác trên mạng đầy ắp ếch xanh bò lổm ngổm.

Có nhiều chú ếch cứ ngỡ mình là hoàng tử, mong chờ nụ hôn của công chúa để hồi phục nguyên hình. Evan bảo, ếch suốt đời vẫn là ếch, có hôn đến một nghìn lần thì vẫn là ếch cốm mà thôi.

Lấy ID nào đây nhỉ? Ồ, cảm giác tung bay trong điệu nhảy rất tuyệt vời, dùng tên ấy đi – Flying Dance. Và mình post bài đầu tiên. Hôm nay thật sảng khoái…

From: Flying Dance
Subject: 22 – 09 – 1997
Date: Mon Sep 22, 23: 14: 52, 1997
Evan lại đi hẹn hò, bỏ mặc mình với cái ti vi. Lại lên mạng dạo chơi. ID mới chưa bị ai đến quấy nhiễu nên vẫn còn rất trong lành. Thử sang mantalk của mấy hội con trai xem họ viết những gì. Có một bài thơ cũng khá hay. Tác giả ký tên jht. Dở quá, tên gì mà lại như thế – jht? Ba phụ âm, chẳng có lấy một nguyên âm nào, đọc làm sao được? Những kẻ trình độ tiếng Anh “siêu” thế này làm sao học ngoại ngữ như mình được chứ? Mà nick của anh ta mới gọi là… trên cả mức đần độn. Ai lại đi lấy nick là Đồ Tồi. Evan nói về những con ếch xanh trên mạng, tên hay chưa chắc người đã hay, nhưng tên đó thì chắc chắn người sẽ dở. Vì thế, cậu chàng này chắc phải dở tệ hơn…cóc. Nhưng bài thơ của hắn cũng được đấy chứ:

… Lật nghiêng cả biển Thái bình dương úp xuống

cũng không thể dập tắt nổi ái tình ta tặng cho em

Thái bình dương lẽ nào nghiêng được

Bởi vậy nên ta chẳng yêu em

Evan mà thấy chắc chắn sẽ bảo mấy dòng này… thối như cứt…, nhưng mình là một cô gái ngoan ngoãn nên không được quyền nói tục…:-P. Gã này ra sao nhỉ, văn vẻ của hắn thật ngọt ngào, nhưng tâm thì xem ra rất đần độn. Dạo qua các mục khác xem hắn còn viết gì nữa. Ồ, trên mục Letter, mục Story, cả mục Ladytalk cũng có bài. Đằng nào cũng rỗi rãi, mình bèn email cho hắn, rằng bài thơ khá thú vị. Lần đầu tiên mình chủ động gửi thư cho một người lạ. Chà, dũng cảm quá. Mình đã bị tiêm nhiễm thói xấu của Evan rồi ư, có thật chỉ vì đang rỗi rãi hay không nhỉ?

From: Flying Dance
Subject: 30 – 09 – 1997
Date: Tue Sep 30, 23: 48: 06, 1997
Chiều nay đi uống trà với Evan, quán “Phi lãnh thuý”. Không khí rất dễ chịu. Tầng 1 chỉ có hai đứa. Gọi một cốc trà dâu. Mình hay uống cà phê nên hiếm khi uống trà, nhất là vào buổi chiều. Lần này đổi khẩu vị có lẽ là do cô phục vụ ân cần giới thiệu mãi về loại trà mới.
Buổi tối, nhận được email đầu tiên gửi vào hộp thư của Flying Dance. Thư của hắn, tên dốt tiếng Anh. Hắn nói đã thử đợi mấy ngày xem có gặp mình để chat trên mạng không, nhưng ông Trời không cho hắn và mình cùng lúc online, cuối cùng đành email. Vậy là ông Trời thuận theo lòng mình đấy chứ. Hắn nói, để xứng đáng với lời khen, hắn phải cố gắng huấn luyện bản thân thành một người hài hước. Hài hước có thể “huấn luyện” được chăng? Xem ra đầu óc hắn quả là… có vấn đề. Hắn học Master, vậy mà đầu óc thì kém phát triển và tiếng Anh dưới mức trung bình, đáng thương thay… Email và bài viết của hắn không giống nhau chút nào. Bài viết hài hước, sắc bén, ngôn ngữ mạnh dạn, còn email thì mềm mại, nhẹ nhàng, giống như… giống như cốc trà dâu ban chiều.

Truyen Tinh Cam Hay – Lần Đầu Bên Nhau

From: Flying Dance
Subject: 05 – 10 – 1997
Date: Sun Oct 05, 23: 50:35 , 1997
Hôm nay là ngày nghỉ, một ngày nghỉ hiếm hoi, và hiếm hoi hơn nữa là Evan không có hẹn với ai. Mình và cô ấy đến Sun Wear Shopping Plaza, đang bán túi xách đại hạ giá. Ăn trưa luôn trong Plaza, món mì cay Hàn Quốc làm hai mỹ nhân cay xé họng. Mình ưng một chiếc ba lô nhỏ màu cà phê. Màu sắc, dáng vẻ và những cái khóa kéo, tua rua của nó khiến mình liên tưởng đến cốc cà phê Ca-pu-chi-nô. Thật dễ chịu…

Trang Web của trường đã bị treo mấy hôm nay, đến tận tối mới hồi phục. Vài ngày nay mình cố lên được mục mantalk. Mình bị mắc chứng nghiện BSS rồi hay sao. Nếu chỉ để xem tin tức hay mấy bài viết trên mạng thì không nhất thiết phải lên đó. Lẽ nào vì ở đó có con ếch cốm jht? Mãi đến hôm nay hắn mới gửi cho mình bức thư thứ hai. Như bắt được vàng, mình xem đi xem lại mãi. Trong lòng thật nhẹ nhàng vui vẻ. Tự dưng thèm một cốc Ca-pu-chi-nô.

From: Flying Dance
Subject: 10 – 10 – 1997
Date: Fri Oct 10 , 23: 53: 26 , 1997
Hôm nay là ngày “song thập”, ngủ nướng đến tận hai giờ chiều. Cũng tại con ếch kia, tận ba giờ đêm mới bò lên mạng. Đêm qua mình chờ hắn mãi, còn cầu được gặp hắn. Thế mà đến gần hai giờ sáng thì mình ngủ gật mất, nên bị offline. Thật cáu sườn, ba giờ hắn mới lên mạng, rồi lại gửi cho mình bức thư thứ 6. Hắn mong mình vui vẻ. Vui gì mà vui. Tên này đáng ghét quá, đêm hôm khuya khoắt không đi ngủ còn mò mẫm trên mạng làm gì. Hôm nay được nghỉ, ngày mai cũng nghỉ, từ ngày kia trở đi nghỉ liền 3 ngày. Nếu hắn không lên mạng đúng giờ tử tế mình nhất quyết không chờ hắn nữa. Hừ, hắn mà tử tế thì có khi cô nương đây sẽ ban cho một chuyến đi chơi cùng ấy chứ! Ấy, tại sao hôm nay mình không rủa hắn là con cóc, tại sao mình phải đợi hắn làm gì? Lẽ nào… mình bắt đầu nhớ hắn?

From: Flying Dance
Subject: 25 – 10 -1997
Date: Sat Oct 25, 23: 39: 28, 1997
Tên ếch này thật là lộn xộn, có lúc hai ba ngày không lên mạng ngó ngàng, có lúc một ngày lên đến mấy lần. Tài săn mồi của mình non yếu, đành phải chăm chỉ mò mẫm lên mạng, hy vọng chẳng may lúc nào đó vớ được hắn. Lưu Bị đến lều cỏ mời Khổng Minh ba lần là quá đáng, mình đã đến cái “mạng cỏ” của hắn không biết bao nhiêu lần, mà hắn vẫn trốn còn kỹ hơn cả Khổng Minh. Có lẽ nên đổi nick của mình thành Ban ngày, còn hắn là Đêm khuya. Ông hoàng tử ếch của tôi ơi, ông có ngủ theo đúng đồng hồ sinh học của người bình thường hay không?
Hôm nay là ngày Giải phóng, nhưng hình như tim mình bắt đầu bị bắt làm tù binh.

From: Flying Dance
Subject: 08 – 11 – 1997
Date: Sat Nov 8, 23: 36: , 1997
Hôm nay là ngày hắn trở về. Thư trước hắn báo đi Hồng Kông, không nói rõ đi mấy ngày, ai ngờ đi liền một mạch năm hôm. Mà khi mình đọc mail thì hắn đã ở trên máy bay rồi. Giận quá, vì hắn không báo khi nào trở về. Đồ Tồi ngốc nghếch, con ếch đần độn, ngươi có về nữa không? Vừa lúc nãy nhận được email của hắn bỗng chực bật khóc. Hắn nói đã đi nhiều nơi, lên núi Pacific và đến vịnh Victoria, nhưng những vì sao trên núi chắc chắn không sáng trong như đôi mắt của mình, và ánh đèn ở vịnh cũng không tươi tắn như nụ cười của mình. Hừ, bỏ đi chơi suốt mấy ngày liền, định lấp liếm bằng mấy câu nịnh thế này thôi à? Hơn nữa, hắn đã thấy mình đâu mà biết. Nhỡ đâu mình xấu như con khỉ núi Pacific và có nụ cười khủng bố hơn cả còi tàu vịnh Victoria thì sao… Nhưng thôi, hắn đã mất công nịnh nọt thì mình cũng đành bỏ quá cho, không trách móc nữa.

Hắn nói hôm nay là ngày Đập Tam hiệp hợp lưu hai dòng nước. Đối với dân Thủy lợi bọn hắn, đây là một sự kiện vô cùng quan trọng. Đối với mình bây giờ thì hợp lưu với tách lưu chẳng can hệ gì. Quan trọng là bao giờ hắn với mình mới được…hợp lưu, để không còn như hai con sông nhánh cùng song song ra biển nhưng chẳng bao giờ gặp mặt.

From: Flying Dance
Subject: 13 – 11 – 1997
Date: Thu Nov 13, 23: 33: 56, 1997
Hôm nay là ngày thứ năm, suýt nữa là ngày thứ sáu 13, chỉ lệch một ngày. Hắn viết trong email, hôm nay là một ngày đặc biệt. Ngày sinh của hắn chăng? Có lẽ vậy. Sinh vào ngày này thì cũng không có gì đáng để tự hào, thảo nào không dám nói ra. Hắn bảo rất thích bài thơ mình viết nên đã đổi đi tí chút để chúc mừng ngày hôm nay:

Anh gào thét điên cuồng, giữa phòng học vắng tanh
Ánh mắt em lướt qua, bối rối
Em thương hại, hay tức tối
Cũng không làm anh giảm bớt tiếng kêu
Bởi khiến anh gào lên vô lối
Đâu phải là đôi mắt, ánh nhìn của em
Mà là bài thi của anh bê bối

Mình bịt miệng cười rinh rích, chảy cả nước mắt. Hắn dám sửa bài thơ của mình, lần sau bản cô nương cũng sẽ “xào nấu” thơ của hắn cho biết tay. Rốt cuộc vì sao hôm nay là một ngày đặc biệt nhỉ? Ngày như thế nào là đặc biệt với hắn? Còn đối với mình, ngày nào nhận được email của hắn là một ngày không giống những ngày khác.

From: Flying Dance
Subject: 23: 11: 1997
Date: Sun Nov 23, 23: 58: 06, 1997
Sáng sớm hôm nay Evan lại lái chiếc xe ô tô nhỏ xíu của cô ấy chở mình đi chơi. Mình mặc nguyên cây màu cà phê, khoác thêm chiếc ba lô Ca-pu-chi-nô. Evan bảo mình ấm đầu, chẳng có ai ăn mặc thế này, trừ phi bị nghiện cà phê hạng nặng. Nhưng mình thích cà phê, làm sao được. Công viên rất đẹp, ngoại trừ đôi chỗ trông hơi nhân tạo. Evan chụp cho mình một tấm ảnh trên thảm cỏ, cô ấy bảo nhìn mình từ trong ống kính trông hệt… một ly cà phê. Ha ha, đây chính là điều mình thích. Có hai tên ếch lộp bộp nhảy đến làm quen, chúng ộp à ộp oạp:

– Trời hôm nay rất đẹp, tức là sunny.

Có hai cô gái xinh, gọi là beauty.

Tính tình cũng tuyệt diệu, là pretty

Cùng hai em dạo chơi vui vẻ thật là happy…

Evan liền trả miếng:
– Trời đột nhiên giở chứng mưa, tức là rainy

Hai gã đang đến vô cùng xấu xí, gọi là ugly

Nhìn thấy hai gã khiến người ta bắt đầu cáu, rất angry

Nếu không biến ngay thì hai bà đây sẽ kêu ầm lên crazy…

Ha ha ha, làm sao mình có thể chơi với một cô bạn như thế này… Và làm sao vẫn giữ được tính mềm mại, dịu dàng, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Hôm nay trời đẹp, phong cảnh nên thơ, giá mà có một anh chàng để mình mong nhớ thì càng tuyệt hơn. Về đến phòng đã mệt nhoài, nhưng mình vẫn cố lên mạng viết lại mấy dòng ghi nhớ ngày hôm nay, và để xem có email của hắn không. Bức email thứ 20. Hôm nay thật tuyệt. Hy vọng mọi việc của hắn cũng tuyệt như thế, nếu không, mình sẵn lòng san cho một ít niềm vui…

From: Flying Dance
Subject: 02 -12 – 1997
Date: Wed Dec 02, 23: 19: 46, 1997
Tối qua mẹ lại giục mình thôi học về nghỉ ngơi. Nhưng…năm nay là năm cuối, bỏ về tiếc lắm. Hơn nữa, bác sĩ đã bảo mình đang ở giai đoạn tạm ổn, chỉ cần giữ gìn không phơi nắng nhiều và không làm gì quá sức thì sẽ không sao. Dù biết mẹ rất thương mình, nhưng mẹ luôn coi mình như đứa con nít không nghe lời… Chán quá, không ngủ được. Evan đã ngủ tịt từ lâu, đành lên mạng vậy. Ồ, bắt được tên jht rồi. Lần này đừng hòng thoát khỏi tay bản cô nương.

Mình nói trong lòng không vui, hắn bèn bảo vừa hay hắn cũng không vui, dấu âm kết hợp với dấu âm thành dấu dương. Hắn thật hay chuyện, tán gẫu một lúc cũng đỡ buồn hẳn. Mà hắn còn biết mình để tóc dài và ít khi mặc váy, ngạc nhiên chưa… Không biết vì sao nói chuyện với hắn thật vui vẻ. Một lúc sau, cơn buồn ngủ ập đến. Nhưng làm sao tha cho hắn dễ dàng thế được, hẹn 10 giờ sáng mai chat tiếp.


Sáng sớm ra, hắn lên lớp cho mình một bài về lãng mạn. Hắn viết hoài viết mãi ở đầu đằng kia, mình đọc và cười như nắc nẻ ở đầu này. Buồn cười thật, tưởng tượng ra cảnh thi sĩ lắc lư trên lá vàng khô và bỗng nhiên dẵm phải bãi… của quý của con cún. Hắn nói rằng, có bốn loại thanh niên hay xuất hiện trong tiểu thuyết diễm tình và phim romantic: loại yêng hùng, loại thư sinh, loại nghệ sĩ và loại hảo hớn bất cần đời. Ừ…m, cũng phải. Còn kiểu con trai loại…Đồ Tồi như hắn chắc chỉ xuất hiện trong truyện…kinh dị. Hắn thật giỏi bịa chuyện, và có lắm suy nghĩ rõ buồn cười. Đáng tiếc là Evan gọi mình đi ăn trưa mất rồi, không tiếp tục nghe hắn nói chuyện được nữa.

Tối nay lại chờ trên mạng vậy, không biết hắn có nữa không? Để cho chắc ăn, mình pha sẵn một ly cà phê đen thật đặc. Đêm khuya ngày 2 tháng 12 năm 1997, trời rất lạnh, nhưng trong lòng nhớ một người nên không cảm thấy rét.

From: Flying Dance
Subject: 04 – 12 – 1997
Date: Thu Dec 04, 23: 28: 15, 1997
Mình lên mạng từ hai giờ rưỡi đêm, chờ đợi và chờ đợi… Cát-sét vọng ra The Lady in Red, giọng ca ma lực của ca sĩ càng truyền cảm trong đêm khuya. Đúng đến lúc câu ” took my breath away” thì Đồ Tồi lên mạng. Có phải vì lời bài hát, mình cũng cảm thấy con tim thắt lại, quặn đau. Mình hỏi hắn gặp nhau trên mạng thì thế nào, muốn biết hắn nghĩ sao về quan hệ giữa hắn và mình. Hắn nói mạng Internet tạo ra ba loại người, rồi thao thao bất tuyệt về cá tính từng loại. Mình yên lặng ngắm từng dòng chữ trên màn hình, tưởng tượng ra cách hắn hăng say nói phì cả bọt mép. Bỗng nhiên muốn gặp hắn… Hắn bảo mình với hắn đều thuộc loại người thứ hai, không cam tâm làm quả chanh chua loét mà muốn được ngọt ngào như mít mật. Có lẽ vậy chăng? Mình ngưỡng mộ những cô gái như Evan, dám yêu và dám chấp nhận. Khẽ vuốt làn tóc dài mượt trên vai, khi hắn nói có lẽ mình không còn sống được bao lâu nữa, có vài sợi tuột xuống theo ngón tay. Bàn tay như bị điện giật, tê buốt năm đầu ngón. Không thể thế được, bác sĩ chỉ bảo mình bị bệnh mãn tính chứ đâu phải bệnh nan y, mình vẫn có thể có cuộc sống bình thường như mọi người. Có thật thế không? Lẽ nào mình không thể đùa vui như ánh nắng mùa xuân nhảy nhót trên cành cây ban mai? Có nên làm theo lời mẹ, rời khỏi nơi này, quay về Đài Bắc? Nhưng về Đài Bắc rồi… làm sao gặp được hắn? Mình gõ lên bàn phím “Chúng ta gặp nhau nhé”, rồi chờ mãi đến khi nhận được câu trả lời “OK”. Bên ngoài cửa sổ trời sáng dần. Đêm đã qua, nhưng bóng tối trong mình vẫn ám ảnh.

From: Flying Dance
Subject: 13 – 12 – 1997
Date: Sat Dec 13, 23: 41: 13, 1997
Từ sau lần bắt được hắn trên mạng vào lúc ba giờ, mình cũng có thói quen online lúc khuya khoắt. Đôi khi Evan hỏi hắn là ai, mình chỉ cười đáp là Đồ Tồi. Không phải vì sợ nói ra cái tên jht trúc trắc sẽ bị Evan cười thủng mũi, mà vì hắn đã là một khoảnh riêng tư trong tim, không muốn chia sẻ cho ai khác. Mình và hắn có rất nhiều chuyện lăng nhăng lít nhít, kể lể dài dòng trên mạng. Mình hay kể lại cho Evan những câu triết lý của hắn. Evan bảo có lẽ hắn đủ tư cách xin giải Nobel bốc phét được rồi, nhưng tại sao hắn không tò mò xem tên mình là gì nhỉ? Evan nói có lẽ hắn là cao thủ giang hồ. Còn lâu ấy, Đồ Tồi của mình đâu phải loại người như vậy. Mặc dù hai đứa đã thống nhất sẽ gặp nhau, nhưng hắn không hỏi lại mình mấy giờ, ở đâu. Mình cũng dỗi, không thèm hỏi… con gái mà, phải e lệ chứ. Hắn như một cái gương to cho mình soi vào. Mình thấy được cá tính của mình thông qua tính cách hắn, đặc biệt là tính hiếu thắng của cả mình lẫn hắn. Nên đôi khi mình thích đối đầu với hắn trong mọi việc mọi chuyện. Cả hắn và mình không ai chịu hỏi tên người kia, cũng không ai nhắc đến buổi hẹn gặp. Mới đọc truyện “Nước hoa” trên mạng. Muốn được làm nhân vật nữ chính, bước qua làn mưa nước hoa thơm ngát. Nếu có hắn ở bên, chắc sẽ ngọt ngào lắm nhỉ…

From: Flying Dance
Subject: 24 -12 – 1997
Date: Wed Dec 24, 23: 44: 31, 1997
Đêm nay là Đêm bình yên. Đường phố tràn ngập không khí lễ hội tưng bừng, thật dễ chịu. Nhận được e-card của hắn chúc vui vẻ, bình an. Mình và Evan thi xem ai nhận được nhiều e-card hơn. Mình thua. Không vấn đề gì. Evan có gương mặt và thân hình nổi tiếng hấp dẫn mà, thua cô ấy cũng không đến nỗi quá xấu hổ. Phải mời Evan đi ăn một bữa Giáng sinh tưng bừng. Hai đứa chúng mình đi ăn bíp-tết nướng đá nung 4000 độ C, cũng khá ngon. Evan muốn vào vũ hội Giáng sinh trong trường. Mình chần chừ mãi…Evan cũng biết bệnh của mình không được làm gì quá sức, nhưng đêm nay mình không muốn làm cô ấy mất vui, đành phải đồng ý. Đến cổng trường, hai đứa hoảng cả hồn vì dòng người xếp hàng dài dằng dặc ngoài cổng. Trời ơi, nhiều người như thế này thì đến bao giờ mới mua được vé? May nhờ Evan quảng giao, anh chàng coi cửa cũng từng là cây si của Evan nên chúng mình được đặc cách cho vào sớm. Evan mặc áo dệt màu đỏ sẫm. quần bò bó cũng màu đỏ. Tối hôm qua, hai đứa mua thuốc nhuộm về, nhuộm vài sợi tóc của Evan thành màu đỏ và của mình thành màu cà phê. Trông mình giống một cốc cà phê nâu ngon lành, còn Evan như một ly rượu vang bốc lửa. Mình không được nhảy mạnh, chỉ thỉnh thoảng mới được vào sân đi mấy điệu nhẹ nhàng. Evan nhảy rất điêu luyện, mỗi lần cô ấy vào sân lại kéo theo bao nhiêu cặp mắt. Mình ngưỡng mộ ngắm cô ấy nhảy nhót tưng bừng, mồ hôi đầm đìa. Bệnh của mình không được làm gì quá mạnh, cũng không được phơi nắng quá nhiều. Một cô gái đang tuổi ăn tuổi lớn không được thoả sức vẫy vùng nhảy nhót, cũng không được phơi mình dưới ánh nắng ấm áp, thì tuổi thanh xuân còn có ý nghĩa gì… Việc giản đơn nhất như đổ mồ hôi với mình cũng là xa vời. Đồ Tồi nói phải, mình đúng là kiểu người thứ hai, mình mong muốn được thoả sức bay nhảy. Hơi khó thở, mình nói với Evan và rời khỏi nơi không thuộc về mình, đi bộ về trước. Có mấy giọt nước mắt lăn trên gò má…Về đến nhà vẫn còn ba tiếng nữa mới đến 3 giờ 15. Không biết Đêm bình an của hắn ra sao. Nếu bây giờ hắn đột nhiên xuất hiện trước mặt mình thì tốt biết bao…

From: Flying Dance
Subject: 30 – 12 – 1997
Date: Wed Dec 31, 02: 16: 38, 1997
Sáng sớm hôm nay, hắn bảo hắn bị cảm, làm mình lo mất một lúc, hóa ra hắn đùa, Đồ Tồi! Và hắn đã bắt đầu dò hỏi gặp nhau như thế nào… Hi hi hi, sau một tháng trời quyết tâm chịu đựng ta đã thắng, cuối cùng hắn phải mở miệng hỏi ta. Để trừng phạt tí chút vì tội để mình đợi lâu, mình bèn dối hắn là trông mình không đáng yêu mấy. Mình còn định thử thách hắn thêm một lúc nữa mới đồng ý nhận lời mời, nhưng cuối cùng lại không nỡ để hắn lo. Hẹn nhau lúc 7 giờ 30 ở cửa hàng Mc. Donal trên đường Đại học. Đồ Tồi keo kiệt, không mời mình ăn cơm… Evan bảo phải đến muộn nửa tiếng, coi như lời phản kháng chế độ phụ hệ mấy ngàn năm nay. Nhưng còn lâu mình mới làm vậy. Đã chờ đợi cả tháng rồi, không muốn lãng phí thêm một giây nào nữa. Mình mặc bộ quần áo cà phê, khoác chiếc ba lô Ca-pu-chi-nô và ra đi với tâm trạng vui tươi như hôm trước. Mình nhận ra ngay anh chàng màu xanh ngồi trong cửa hàng, khắp người hắn tuyền một màu xanh biển, và dáng hắn ngồi suy tư cũng rất…blue. Vỗ nhẹ vào vai hắn như những người bạn quen biết đã lâu ngày. Khi hắn quay đầu lại, mình thấy vẻ ngạc nhiên đến luống cuống hiện lên trong mắt hắn. Mình ngắm thật kỹ anh chàng đã làm mình vất vả một tháng trời nay. Trông hiền lành, nhưng nụ cười thông minh xém chút nữa thành xảo quyệt, xứng với cái tên Đồ Tồi. Khi nói chuyện, hắn thường vung vẩy cánh tay, cứ như thể cánh tay đang nói chứ không phải cái mồm. Chắc là vì quen “nói chuyện” bằng tay trên vi tính. Hắn và mình bàn luận đủ thứ chuyện, từ Bành tổ khai thiên đến con cún bị bệnh. Nói chuyện với hắn rất dễ dàng, bởi vì khi mình kể lể thì hắn chỉ yên lặng lắng nghe. Buổi tối ngày hôm nay cũng thật dễ chịu, như ngồi trên bãi cát, ngắm cánh buồm xa tít ngoài khơi trong làn gió hiu hiu. Mình muốn đùa hắn nên bày ra bài triết học cà phê, thế mà hắn cũng bịa lại về thủy lực. Lúc nói xong, mình nhìn thấy trong mắt hắn xanh màu kinh ngạc, vậy chắc khi hắn nói xong, trông mình cũng sẽ… nâu màu ngạc nhiên. Kể từ lúc ấy, mình bắt đầu cảm thấy hắn chân thực và gần gũi ngay bên mình, chứ không chỉ là một con người của Internet hư ảo. Hắn ở ngoài đời vừa cứng rắn, vừa mềm mại, vừa kiên quyết vừa trầm lặng, vừa tinh tế vừa lanh lẹn. Cảm thấy hàng rào phòng vệ vừa xây ở nhà đã trở thành lâu đài trên cát, không chống đỡ nổi một đợt sóng xô. Nhận lời mời ngày mai đi chơi. Về đến nhà, còn một tiếng nữa mới đến 3 giờ 15. Mình đun thêm chút cà phê, vì chắc chắn hắn sẽ lên mạng giờ này, mình không muốn làm hắn thất vọng. Evan bảo đây là “hiệu ứng bị khống chế”, cô ấy bảo mình đã gục rồi. Làm sao được, đành chịu vậy.

From: Flying Dance
Subject: 31 – 12 – 1997
Date: Thu Jan 1, 06: 03: 52, 1998
Hắn lên mạng đúng 3 giờ 15 phút như mình nghĩ. Xem ra, hắn cũng bị mình “khống chế” mất rồi. Tiếc là buổi trưa còn phải đi xem phim, không thể nào chat mãi đến sáng như mọi hôm. Đi ngủ thôi, mình không muốn hắn thấy mình tiều tuỵ, ốm yếu.

Tỉnh dậy lúc khoảng 12 giờ và đi tắm. Con gái có thể nhịn ăn, nhưng không thể nhịn tắm. Khe khẽ ngân nga bài hát trong miệng, trong lòng phơi phới. Nhưng đúng lúc khoác áo lên người, mình nhìn thấy vết ban đỏ trên cánh tay phải. Cơ thể mình đông cứng lại… Một giây sau, mình quỵ xuống khóc nức nở trong phòng tắm. Mình không thể sống vui tươi, bay nhảy như người bình thường được hay sao? Quay về Đài Bắc theo lời mẹ vậy. Mình lau khô nước mắt, chờ hắn đến. Hôm nay chúng mình đi xem phim mà, phải vui vẻ. Nhưng tại sao lại chọn Titanic? Mình vốn rất mít ướt khi xem những phim buồn bã.

Thời tiết hôm nay thât đẹp, mình sẽ nhớ nơi này lắm. Giấu mình sau lưng hắn, mình không thể phơi nắng thêm nữa, dù ánh nắng hôm nay rất mực êm đềm. Nhìn thấy được tai hắn đỏ lên rực rỡ. Mình cũng cảm giác tai mình nóng bỏng, nhưng chỉ có gió mới thấy mà thôi. Hắn đi quanh một lúc tìm chỗ để xe, nhưng mình biết đấy là hắn muốn câu thời gian chở mình ngồi sau. Mình buộc tóc lên để mái tóc dài không che lấp mặt, bởi vì Evan đã có lần bảo mình có khuôn mặt rất đẹp, mình muốn hắn giữ lại hình ảnh đẹp nhất về mình trước khi xa nhau. Lúc xếp hàng mua vé, mình và hắn đứng cạnh nhau, thật gần. Mình mong được đứng mãi bên hắn, kể cả dù không mua được vé. Nhưng khi cánh tay phải của mình khẽ chạm vào tay hắn, mình cảm thấy… nốt ban đỏ đang cười chế nhạo. Phim đã hết, hắn nhắc mình đứng dậy ra về. Về thôi, bộ phim của mình đã kết thúc, còn cuộc đời của hắn vẫn xuôi dòng… Muốn giữ lại một chút gì liên quan đến hắn nên bảo hắn ký tên vào tờ vé. Hắn thật ngốc nghếch. Mình muốn hắn ký tên thật, để về sau còn có con người thật, tên thật mà nhớ. Chúng mình cùng nhau bước qua cơn mưa nước hoa Dolce Vita. Cám ơn hắn đã chia sẻ những giây phút ngọt ngào. Xin lỗi vì không thể nói lời tạm biệt. Chúng mình đã bắt đầu quen nhau bằng email thì cũng sẽ chia tay bằng email. Hắn từng bảo rằng, mạng Internet nhanh nhưng không hoàn mỹ. Phải, mình có thể gửi đến hắn những dòng mong nhớ thật giản đơn, dễ dàng, nhưng không thể vì thế mà dừng được những giọt lệ buồn nhỏ trên bàn phím.Trời sắp sáng rồi. Hắn đang làm gì vậy? Bỗng thèm được nghe tiếng hắn….

Phải đi thôi….!

>>> Đọc tiếp: Lần dầu bên nhau P9

Rate this post
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận